''Tâm Sự Tình Yêu'', Sự Xám Hối Muộn Màng
Thursday, October 29, 2015
Trong Tình Yêu và trong cuộc sống Gia Đình không phải ai ai, cặp đôi nào cũng được hoàn mỹ như mình mong đợi, Người xưa có câu ''thuận vợ thuận Chồng tát biển đông cũng cạn'' nhưng trong một bàn tay thì không thể nào các ngón bằng nhau được. Trong hôn có khi mắc sai lầm còn sửa được nhưng có những sai lầm làm cho ta không thể sửa được. Hôm nay mình rút hết tâm trạng để chia sẻ những dòng tâm sự của một người mà anh ấy muốn đánh đổi tất cả mọi thứ để có thể giữ được người Vợ ở bên Mình.
+ Truyện Cười Hay, Truyện cười Hài Hước, Truyện Tục Tĩu 18+
+ Tâm Sự Buồn, Tình Yêu, Tình Yêu lãng Mạn
Tôi vừa về đến nhà thì Vợ Tôi cũng đã dọn cơm xong, Tôi vào nhà và lắm lấy tay cô ấy rồi nói có chuyện muốn nói với cô ấy. Cô ấy đã ngồi xuống rồi lặng lẽ ăn mà không nói một lời nào, có lẽ cô ấy cũng đã hiểu được Tôi muốn nói gì. Tôi cũng không biết phải nói ra sao, quả thực nói mà chẳng lên lời, cuối cùng rồi Tôi cũng đủ dũng khí để nói, ''mình ly hôn đi''. Dường như cô ấy không quá ngạc nhiên vì câu hỏi của tôi mà chỉ nói một câu ''Tại sao''? Tôi cũng không biết phải nói thế nào, sự im nặng của Tôi đã làm em giận dữ, Em nói tiếng rất to và nói một câu ''Anh không đáng là thằng đàn ông'' rồi bỏ vào trong phòng. Hết đêm hôm đó chúng Tôi đã không nói chuyện với nhau, Em cũng muốn biết đã có chuyện gì xảy ra trong hôn nhân của chúng Tôi mà Tôi lại làm như vậy, nhưng không biết nói lời nào để thỏa đáng vào lúc này, chẳng lẽ lại nói Trai Tim Tôi đã dành cho người con gái khác, Tôi đã hết yêu em rồi sao? Tôi chỉ thương hại Em mà thôi. Tôi biết Mình là người có lỗi với Em nên trong đơn Ly Hôn Tôi đã để lại cho em căn nhà, tài sản của Tôi và cả cửa hàng nữa, Em liếc nhìn Tôi và sau đó đã xé ra từng mảng, em nói không cần những thứ đó của Tôi.
+ Truyện Cười Hay, Truyện cười Hài Hước, Truyện Tục Tĩu 18+
+ Tâm Sự Buồn, Tình Yêu, Tình Yêu lãng Mạn
![]() |
| tâm sự khi người vợ mãi mãi ra đi |
Tôi vừa về đến nhà thì Vợ Tôi cũng đã dọn cơm xong, Tôi vào nhà và lắm lấy tay cô ấy rồi nói có chuyện muốn nói với cô ấy. Cô ấy đã ngồi xuống rồi lặng lẽ ăn mà không nói một lời nào, có lẽ cô ấy cũng đã hiểu được Tôi muốn nói gì. Tôi cũng không biết phải nói ra sao, quả thực nói mà chẳng lên lời, cuối cùng rồi Tôi cũng đủ dũng khí để nói, ''mình ly hôn đi''. Dường như cô ấy không quá ngạc nhiên vì câu hỏi của tôi mà chỉ nói một câu ''Tại sao''? Tôi cũng không biết phải nói thế nào, sự im nặng của Tôi đã làm em giận dữ, Em nói tiếng rất to và nói một câu ''Anh không đáng là thằng đàn ông'' rồi bỏ vào trong phòng. Hết đêm hôm đó chúng Tôi đã không nói chuyện với nhau, Em cũng muốn biết đã có chuyện gì xảy ra trong hôn nhân của chúng Tôi mà Tôi lại làm như vậy, nhưng không biết nói lời nào để thỏa đáng vào lúc này, chẳng lẽ lại nói Trai Tim Tôi đã dành cho người con gái khác, Tôi đã hết yêu em rồi sao? Tôi chỉ thương hại Em mà thôi. Tôi biết Mình là người có lỗi với Em nên trong đơn Ly Hôn Tôi đã để lại cho em căn nhà, tài sản của Tôi và cả cửa hàng nữa, Em liếc nhìn Tôi và sau đó đã xé ra từng mảng, em nói không cần những thứ đó của Tôi.
Người Phụ Nữ gắn bó chung sống bên nhau hơn 10 năm bỗng dưng bây giờ thành người xa lạ. Rồi cuối cùng Em cũng đã bật khóc, trái tim tôi cũng đau khổ lắm, nhưng Tôi lại rất yêu Lan Hương, Tôi không thể làm tổn thương Lan Hương được vì Tôi yêu cô ấy rất nhiều.
Ngày Hôm sau Tôi về nhà rất muộn mà thấy Em vẫn ngồi viết gì đó, Tôi không nói gì mà đi thẳng vào trong phòng luôn vì hôm nay đi chơi cũng Lan Hương Tôi đã mệt rồi. Nửa đêm có khi tôi tỉnh dậy vẫn thấy em viết, nhưng với tôi bây giờ đâu phải là điều đáng quan tâm. Sáng Hôm sau Tôi thấy thật ngỡ ngàng vì Em đã đồng ý ly hôn nhưng Em lại có điều kiện. Em không cần những gì từ tôi, chỉ cần khi nào Ly hôn phải thông báo trước một tháng, và trong những ngày đó phải coi như không có chuyện gì xảy ra vì con Tôi có một kỳ thi rất quan trọng trong tháng tới, Em không muốn con bị phân vân vì chuyện của Bố Mẹ, còn một điều kiện nữa là Em muốn trở lại như những ngày mới cưới, giống như từ hôm tân hôn Tôi bế Em vào động phòng, rồi mỗi sáng ra lại bế em ra cửa phòng. Em đã khiến cho Tôi rất ngỡ ngàng, chẳng lẽ cú sốc lớn này đã làm cho Em không còn tỉnh táo nữa hay sao. Nhưng với Tôi thì những điều kiện đó không là vấn đề gì, Tôi đồng ý hết miễn là Ly Hôn được.
Từ khi có ý định Ly Hôn chúng Tôi đã không còn đụng chạm thể xác, bởi vậy nên ngày đầu tiên đáp ứng điều kiện của em, chúng tôi đều cảm thấy rất ngượng ngùng, Con Trai lại còn hò reo làm Tôi cảm thấy có chút gì đau đớn, Tôi bế Em từ phòng ngủ ra phòng khách rồi ra đường bắt xe buss, còn tôi thì cũng vội đi làm ngay. Vậy là hết ngày thứ nhất
Ngày thứ Hai thì chúng Tôi cảm thấy tự nhiên hơn. Em tựa vào ngực Tôi, Tôi đã cảm nhận thấy mùi hương từ áo Em tỏa ra, Tôi cảm nhận ra rằng đã lâu rồi không ngắm người Phụ Nữ này nữa, nhìn Em đã khác xưa nhiều rồi, những nếp nhăn trên mặt Em đã hiện lên rõ, mái tóc cũng không còn óng mượt như xưa, cũng có lẽ là vì tôi vì gia đình lên Em đã mất đi cái đẹp ở tuổi thanh xuân của mình. Bỗng nhiên Tôi chợt nhận ra rằng Tôi đã làm gì với Em thế này.
Rồi qua những ngày sau, ngày thứ ba, thứ tư rồi thứ 5 Tôi nhấc Em nên, tình huống này Tôi cảm thấy rất quen thuộc, bởi vì mười năm về trước hàng ngày tôi vẫn bế Em như này, vào ngày thứ 7 tôi nhận ra rằng sự thân thiết tưởng chừng ngủ quên lâu nay bỗng nhiên trở lại. Tôi đã không nói với Lan Hương về điều này . Cho đến một ngày thấy Em thở dài vì thường phục vẫn mặc bỗng dưng rộng hơn, Tôi giật mình thấy em đã gầy đi rất nhiều, có lẽ Em đã giấu đi những đau đớn mà không nói cho Tôi biết. Tôi đang suy nghĩ thì con trai vỗ vào tay Tôi làm Tôi giật mình ''Bố ơi đến giờ bế mẹ ra rồi đó''. Lời nói của con Trai làm cho Tôi bừng tỉnh. Với con Trai Tôi thì việc này đã in xâu vào tâm trí nó hàng ngày. Tôi Ôm Em trong vòng tay, từ phòng ngủ ra phòng khách rồi ngoài hành lang, tay Em quàng qua cổ tôi nhẹ nhàng, Tôi đã ôm Em thật chặt, giống như mười năm về trước.
Đến ngày cuối cùng nhìn Em trong vòng tay của Mình, Tôi không thể nào cất bước được. Con trai tôi đã đến trường, Tôi lái xe đi, nhảy ra khỏi xe thật nhanh quên cả đóng cửa. Tôi sợ bất cứ chậm trễ nào sẽ làm Tôi thay đổi ý nghĩ và Tôi đã có quyết định của mình, một quyết định mà Tôi có thể làm đúng trọn nghĩa Vợ Chồng.
Phi thẳng đến nhà Lan Hương, Lan Hương nhìn Tôi đầy vẻ ngạc nhiên, Tôi không ngần ngừ và nói ''Anh không thể ly dị được''. Anh xin lỗi. Anh nhận ra cuộc hôn nhân của Anh nhàm chán vì cô ấy và Anh không đánh giá cao những chi tiết tưởng chừng như vụn vặt trong cuộc sống hôn nhân chứ không phải vì đã hết yêu thương, không còn tình yêu. Anh đã nhận ra, Anh đã đưa cô ấy bước vào cuộc đời Anh thì có chét cũng phải chết cạnh Anh.
Lan Hương đã há hốc mồm ra khi nghe Tôi nói và đột nhiên Cô cho Tôi một cái tát như trời giáng rồi quay vào nhà và khóc. Lúc thấy Tôi đến thì hớn hở ra đón và bây giờ khi nghe thấy Tôi nói như vậy, có lẽ cô ấy đã rất buồn và đau khổ.
Tôi đã quay ra và phóng xe đi, nói được với Lan hương như vậy Tôi đã cảm thấy nhẹ bẫng người đi. Đi qua một hàng bán Hoa, Tôi quay vào mua một bó Hoa thật to để về tặng Vợ, Cô bán Hoa bảo Tôi muốn viết gì trên bưu thiếp, Tôi mỉm cười và viết ''Anh sẽ bế Em ra vào mỗi buổi sáng, cho đến khi nào cái chết chia lìa đôi ta''.
Tối hôm đó về nhà với bó Hoa trên tay và Nụ Cười rạng rỡ đã lâu rồi bị quên lãng, Tôi chạy lên cầu thang, mở cửa phòng thì thấy Em đã nằm đó. Tôi biết được sự thật vì đã quá muộn. Thì ra Vợ Tôi đã từ lâu chiến đấu một mình với bệnh Ung Thư, trong khi Tôi lại quá bận rộn với người Phụ Nữ khác mà không hề ngó ngàng đến Em. Em biết cuộc sống của mình không còn kéo dài bao lâu và cho đến ngày đó, Em muốn trong mắt con Trai của Mình, Bố nó là người Cha tuyệt vời và là người Chồng hết lòng với Vợ.
Xem Trang tiếp: Tâm Sự Buồn, Tình Yêu Hết Hạn Sử Dụng
Ngày Hôm sau Tôi về nhà rất muộn mà thấy Em vẫn ngồi viết gì đó, Tôi không nói gì mà đi thẳng vào trong phòng luôn vì hôm nay đi chơi cũng Lan Hương Tôi đã mệt rồi. Nửa đêm có khi tôi tỉnh dậy vẫn thấy em viết, nhưng với tôi bây giờ đâu phải là điều đáng quan tâm. Sáng Hôm sau Tôi thấy thật ngỡ ngàng vì Em đã đồng ý ly hôn nhưng Em lại có điều kiện. Em không cần những gì từ tôi, chỉ cần khi nào Ly hôn phải thông báo trước một tháng, và trong những ngày đó phải coi như không có chuyện gì xảy ra vì con Tôi có một kỳ thi rất quan trọng trong tháng tới, Em không muốn con bị phân vân vì chuyện của Bố Mẹ, còn một điều kiện nữa là Em muốn trở lại như những ngày mới cưới, giống như từ hôm tân hôn Tôi bế Em vào động phòng, rồi mỗi sáng ra lại bế em ra cửa phòng. Em đã khiến cho Tôi rất ngỡ ngàng, chẳng lẽ cú sốc lớn này đã làm cho Em không còn tỉnh táo nữa hay sao. Nhưng với Tôi thì những điều kiện đó không là vấn đề gì, Tôi đồng ý hết miễn là Ly Hôn được.
Từ khi có ý định Ly Hôn chúng Tôi đã không còn đụng chạm thể xác, bởi vậy nên ngày đầu tiên đáp ứng điều kiện của em, chúng tôi đều cảm thấy rất ngượng ngùng, Con Trai lại còn hò reo làm Tôi cảm thấy có chút gì đau đớn, Tôi bế Em từ phòng ngủ ra phòng khách rồi ra đường bắt xe buss, còn tôi thì cũng vội đi làm ngay. Vậy là hết ngày thứ nhất
Ngày thứ Hai thì chúng Tôi cảm thấy tự nhiên hơn. Em tựa vào ngực Tôi, Tôi đã cảm nhận thấy mùi hương từ áo Em tỏa ra, Tôi cảm nhận ra rằng đã lâu rồi không ngắm người Phụ Nữ này nữa, nhìn Em đã khác xưa nhiều rồi, những nếp nhăn trên mặt Em đã hiện lên rõ, mái tóc cũng không còn óng mượt như xưa, cũng có lẽ là vì tôi vì gia đình lên Em đã mất đi cái đẹp ở tuổi thanh xuân của mình. Bỗng nhiên Tôi chợt nhận ra rằng Tôi đã làm gì với Em thế này.
Rồi qua những ngày sau, ngày thứ ba, thứ tư rồi thứ 5 Tôi nhấc Em nên, tình huống này Tôi cảm thấy rất quen thuộc, bởi vì mười năm về trước hàng ngày tôi vẫn bế Em như này, vào ngày thứ 7 tôi nhận ra rằng sự thân thiết tưởng chừng ngủ quên lâu nay bỗng nhiên trở lại. Tôi đã không nói với Lan Hương về điều này . Cho đến một ngày thấy Em thở dài vì thường phục vẫn mặc bỗng dưng rộng hơn, Tôi giật mình thấy em đã gầy đi rất nhiều, có lẽ Em đã giấu đi những đau đớn mà không nói cho Tôi biết. Tôi đang suy nghĩ thì con trai vỗ vào tay Tôi làm Tôi giật mình ''Bố ơi đến giờ bế mẹ ra rồi đó''. Lời nói của con Trai làm cho Tôi bừng tỉnh. Với con Trai Tôi thì việc này đã in xâu vào tâm trí nó hàng ngày. Tôi Ôm Em trong vòng tay, từ phòng ngủ ra phòng khách rồi ngoài hành lang, tay Em quàng qua cổ tôi nhẹ nhàng, Tôi đã ôm Em thật chặt, giống như mười năm về trước.
Đến ngày cuối cùng nhìn Em trong vòng tay của Mình, Tôi không thể nào cất bước được. Con trai tôi đã đến trường, Tôi lái xe đi, nhảy ra khỏi xe thật nhanh quên cả đóng cửa. Tôi sợ bất cứ chậm trễ nào sẽ làm Tôi thay đổi ý nghĩ và Tôi đã có quyết định của mình, một quyết định mà Tôi có thể làm đúng trọn nghĩa Vợ Chồng.
Phi thẳng đến nhà Lan Hương, Lan Hương nhìn Tôi đầy vẻ ngạc nhiên, Tôi không ngần ngừ và nói ''Anh không thể ly dị được''. Anh xin lỗi. Anh nhận ra cuộc hôn nhân của Anh nhàm chán vì cô ấy và Anh không đánh giá cao những chi tiết tưởng chừng như vụn vặt trong cuộc sống hôn nhân chứ không phải vì đã hết yêu thương, không còn tình yêu. Anh đã nhận ra, Anh đã đưa cô ấy bước vào cuộc đời Anh thì có chét cũng phải chết cạnh Anh.
Lan Hương đã há hốc mồm ra khi nghe Tôi nói và đột nhiên Cô cho Tôi một cái tát như trời giáng rồi quay vào nhà và khóc. Lúc thấy Tôi đến thì hớn hở ra đón và bây giờ khi nghe thấy Tôi nói như vậy, có lẽ cô ấy đã rất buồn và đau khổ.
Tôi đã quay ra và phóng xe đi, nói được với Lan hương như vậy Tôi đã cảm thấy nhẹ bẫng người đi. Đi qua một hàng bán Hoa, Tôi quay vào mua một bó Hoa thật to để về tặng Vợ, Cô bán Hoa bảo Tôi muốn viết gì trên bưu thiếp, Tôi mỉm cười và viết ''Anh sẽ bế Em ra vào mỗi buổi sáng, cho đến khi nào cái chết chia lìa đôi ta''.
Tối hôm đó về nhà với bó Hoa trên tay và Nụ Cười rạng rỡ đã lâu rồi bị quên lãng, Tôi chạy lên cầu thang, mở cửa phòng thì thấy Em đã nằm đó. Tôi biết được sự thật vì đã quá muộn. Thì ra Vợ Tôi đã từ lâu chiến đấu một mình với bệnh Ung Thư, trong khi Tôi lại quá bận rộn với người Phụ Nữ khác mà không hề ngó ngàng đến Em. Em biết cuộc sống của mình không còn kéo dài bao lâu và cho đến ngày đó, Em muốn trong mắt con Trai của Mình, Bố nó là người Cha tuyệt vời và là người Chồng hết lòng với Vợ.
Xem Trang tiếp: Tâm Sự Buồn, Tình Yêu Hết Hạn Sử Dụng
Chia sẻ:
Chia sẻ

Comments[ 0 ]
Post a Comment